Vì bão, nên tôi nghỉ làm, ở trong nhà tránh bão, và đọc nốt cuốn sách hay và xem một phim cảm động.
1. Phim Viva la Vida (我们一起摇太阳)
Nội dung phim về một cô gái bị suy thận mạn tính, vì quá mệt mỏi với việc truyền máu 3 buổi/ tuần, tuân thủ một chế độ ăn uống khắt khe, trong một phút bốc đồng cô đăng tin tìm người bị ung thư để kết hôn nhằm xin ghép thận sau khi người đó chết, cô hứa sẽ chăm sóc, phụng dưỡng người cha mẹ của họ. Khi bình tĩnh lại, nhận thấy bài đăng thật ngớ ngẩn, ngay lập tức cô gỡ bỏ bài đăng, nhưng một anh chàng ung thư não lại vô tình xem được bài đăng đó trước khi cô gái kia gỡ bài. Sau này, họ gặp nhau, những tình huống dở khóc dở cười diễn ra, rồi họ kết hôn, yêu nhau, cùng nhau chống chọi lại bệnh tật và cùng nhau sống tiếp cuộc đời.
Nói chung, một kết cấu phim không mới mẻ, thậm chí có rất nhiều vẻ cliché, nhưng mà tôi xem cảm động lắm, khóc như mưa. Lần đầu tiên tôi hiểu được một cách sâu sắc về vẻ đẹp của lòng yêu sống, khao khát sống là như thế nào. Để cắt nghĩa cho cảm nhận này thì là vì trước đây tôi học văn ở bậc phổ thông, khi phân tích các tác phẩm "Chị Dậu", hay "Vợ chồng A Phủ" sẽ luôn có một ý là dù hoàn cảnh khó khăn, cùng cực nhưng khát vọng sống, tình yêu cuộc sống của các nhân vật luôn toả sáng (nghe còn cliché hơn cả cái mô típ phim bên trên nhỉ) mà tôi không hiểu được. Tôi nghĩ là phần vì tuổi đời còn non nớt, đâu đủ trải nghiệm để biết cuộc sống nhiệm màu, đáng quý như thế nào, nên đọc các tác phẩm đó không biết "yêu sống" nó ra sao. Rồi đến một ngày, tôi nhiều tuổi như bây giờ, xem một bộ phim về những người phải chống chọi với bệnh tật trong khi vẫn làm việc, lao động hăng say, tôi thấy cảm động vô cùng, khóc húp cả mắt vào. Có lẽ vì tôi được biết một chị đồng nghiệp mắc bệnh ung thư, những lần xạ trị nôn nao, xanh xao cả người, khó chịu, mệt mỏi vô cùng, có khi chỉ muốn tất cả dừng lại, mà chị bảo là, chị đi làm, gặp mọi người rồi tinh thần cũng phấn chấn lên, mình cứ chữa bệnh và cứ làm việc thôi, không sao 💙
2. Cuốn sách "được học" (dịch từ tự truyện "Educated" của Tara Westover)
Cuốn này tôi mua từ năm 2019, nhưng đến 2024 mới mở ra đọc. Khi mua cuốn này, tôi bắt đầu học khoá đào tạo ba chung của Học viện tư pháp, còn khi đọc cuốn này, tôi bắt đầu khoá học cử nhân ngôn ngữ Trung được 2 tháng.
Cuốn sách này là hồi ký/ tự truyện của Tara từ một cô bé sinh ra, lớn lên trong một gia đình cuồng đạo phái Mặc Môn, không tin vào giáo dục công lập, không tin vào chính phủ, sống cô lập và luôn chuẩn bị cho ngày tận thế. Khi bị bệnh, sinh nở họ không đến bệnh viện mà sử dụng các loại thuốc thảo dược tự chế, thậm chí còn truyền năng lượng như trong phim chưởng Hong Kong. Như thế vẫn chưa là gì đối với chuyện Tara bị "bạo hành" bởi người anh trai của mình, người cha của mình và mẹ dù biết nhưng tỏ ra không nghe thấy gì, không biết gì. 15 tuổi Tara mới bắt đầu học, thất bại trong lần thi CPA đầu tiên, Tara thi lại lần 2 và đã đạt được đủ điểm để có thể học Đại học BYU - dấu mốc đầu tiên trong con đường học hành của cô bé, sau này, cô còn học lên bậc Thạc Sỹ, Tiến Sỹ tại các Đại học danh tiếng Cambridge và Oxford. Bên cạnh những thành tựu đáng để đó, Tara cũng phải đánh đổi gia đình của mình, bố, mẹ, anh trai, chị gái - những người cho rằng cô bị quỷ ám, cô vu cáo người anh trai bạo hành mình, cô phản bội gia đình mình. Nhưng cô còn những người anh khác - những người anh đi học giống cô, đứng về phía mình, bảo vệ và yêu thương mình. Có lẽ, thật may mắn vì cô đã thoát khỏi "gia đình đó" nhưng phần nào đó trong tôi thì vẫn thấy đầy bi kịch khi phải xa cha mẹ mình chỉ bởi vì niềm tin của cha mẹ khác biệt hoàn toàn so với mình, đến mức đối nghịch và không thể dung chứa nhau.
Một số đoạn trong sách mà tôi thấy hay:
"Hồi tưởng quá khứ, tôi thấy đây là cách mà tôi học, và nó rất quan trọng: những giờ tôi ngồi tại chiếc bàn đi mượn, cố phân tích những phần nhỏ của học thuyết Mặc Môn khi bắt chước một người anh đã bỏ tôi mà đi. Kỹ năng tôi học là một kỹ năng cốt yếu, tính kiên nhẫn để đọc những gì mà mình chưa thể hiểu được."
---
"Từ lần đầu tiên tôi hiểu ra rằng anh Richard của tôi là con trai còn tôi là con gái, tôi muốn đổi tương lai của anh ấy lấy tương lai của tôi. Tương lai của tôi là làm mẹ; tương lai của anh là làm cha. Nghe thì giống nhau đấy nhưng thực ra không phải vậy. Làm người này là làm người quyết định. Chỉ huy. Ra lệnh cho cả gia đình. Làm người kia là để nằm trong số những người phục tùng mệnh lệnh.
Tôi biết nỗi khao khát của mình là quái đản. Nhận thức này, cũng giống như nhiều lần tự nhận thức khác, đến với tôi bằng giọng của những người tôi biết, những người tôi yêu. Trong từng ấy năm giọng nói đó ở trong tôi, thì thầm, băn khoăn, lo lắng. Rằng tôi không đúng. Rằng ước mơ của tôi là lầm lạc. Cái giọng đó có nhiều âm sắc, nhiều sắc thái. Đôi khi đó là giọng bố tôi, phần nhiều là giọng tôi.
[...] có một dòng do John Stuart Mill viết, mà khi đọc tôi thấy nó làm rung chuyển thế giới: "Đó là một chủ thể mà trong đó rốt cuộc ta chẳng thể biết được gì." Chủ thể mà Mill nói đến là bản chất của phụ nữ. Mill khẳng định rằng phụ nữ bị tán tỉnh, phỉnh phờ, bị xô đẩy và chèn ép vào một loạt tình trạng méo mó kiểu nữ tính trong nhiều thế kỷ đến mức giờ đây hoàn toàn không thể xác định được khả năng tự nhiên hay khát vọng của họ.
[...] Về bản chất của phụ nữ, rốt cuộc ta chẳng thể biết được gì. Tôi chưa bao giờ tìm thấy niềm an ủi như thế trong tình trạng thiếu hiểu biết đến vô vọng và trống rỗng như vậy. Dường như nó nói rằng: bất kể bạn là gì, bạn cũng là phụ nữ."
---
"Con là con của mẹ. Đáng lẽ mẹ nên bảo vệ con.
Tôi tưởng chừng mình đã sống cả một cuộc đời trong khoảnh khắc tôi đọc những dòng chữ đó, một cuộc đời khác với cuộc đời mà tôi đã thực sống. Tôi trở thành một con người khác, nhớ một tuổi thơ khác. Lúc đó tôi không hiểu được sự màu nhiệm của những từ đó, và bây giờ tôi cũng không hiểu được. Tôi chỉ biết điều này: rằng khi mẹ nói với tôi rằng mẹ không phải là người mẹ mà mẹ mong ước trở thành đối với tôi, lần đầu tiên mẹ đã trở thành người mẹ đó.
[...]
Cuộc sống của tôi ở Cambridge đã thay đổi - hoặc đúng hơn, tôi đã thay đổi thành một người khác biết tin tưởng rằng mình thuộc về Cambridge. Gần như chỉ sau một đêm nỗi hổ thẹn mà tôi cảm thấy về gia đình mình đã chuồn khỏi tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi có thể thoải mái giới thiệu mình từ đâu đến. Tôi thừa nhận với các bạn mình rằng tôi chưa bao giờ đến trường học phổ thông. Tôi miêu tả núi Buck, với những bãi phế liệu, khu chuồng trại và bãi quây gia súc. Tôi thậm chí kể với họ về cái hầm chứa đầy đồ dự trữ ở ngoài cánh đồng lúa mì, và thùng phuy xăng được chôn ở gần nhà kho cũ.
Tôi kể với họ rằng tôi nghèo, tôi kể với họ tôi từng dốt nát lắm, và khi tôi kể những điều đó tôi không gợn chút xấu hổ. Chỉ khi đó tôi mới hiểu cảm giác xấu hổ bắt nguồn từ đâu: đó không phải là bởi tôi đã không học ở một trường nhạc hay xây dựng bằng đá cẩm thạch hay bởi bố tôi không phải là một nhà ngoại giao. Đó không phải bởi bố tôi điên điên dở dở hay bởi mẹ tôi phục tùng bố tôi. Cảm giác xấu hổ bắt nguồn từ việc có một người cha đẩy tôi về phía những lưỡi xén rào rạo của cái máy xén thay vì đẩy tôi ra xa khỏi nó. Cảm giác xấu hổ bắt nguồn từ những lúc tôi bị ghìm trên sàn nhà, biết rằng mẹ ở ngay phòng bên, nhắm mắt, bịt tai, trong khoảnh khắc đó lựa chọn tuyệt nhiên không làm mẹ của tôi."
---
Bình yên không đến dễ dàng. Tôi mất hai năm để liệt kê sai lầm của bố mình, liên tục cập nhật bản thống kê, như thể việc kể ra mọi nỗi oán giận, mọi hành động thô bạo có thật và được tưởng tượng ra, hoặc bị lờ đi, sẽ biện minh cho quyết định gạt bố ra khỏi cuộc sống của tôi. Khi đã biện minh cho điều đó, tôi nghĩ cảm giác tội lỗi bóp nghẹt cổ tôi sẽ buông tha tôi và tôi có thể thở được.
Nhưng việc chứng minh không có tác dụng đối với cảm giác có lỗi. Không cơn tức giận hay phẫn uất nào nhằm vào người khác có thể làm nó dịu bớt, bởi vì nó không liên quan gì đến người khác. Cảm giác có lỗi là mối sợ hãi đối với nỗi đau khổ của bản thân. Nó không liên quan đến người khác.
Tôi buông bỏ cảm giác có lỗi khi chấp nhận quyết định của mình về những điều kiện của riêng nó, mà không liên tục truy cứu những nỗi bất bình cũ, mà không so sánh những lỗi của bố với lỗi của tôi. Mà không nghĩ đến bố chút nào. Tôi học cách chấp nhận quyết định của mình vì lợi ích của bản thân, vì tôi chứ không phải vì bố. Bời vì tôi cần làm thế, chứ không phải vì bố không đáng được như thế.
Đó là cách duy nhất tôi có thể yêu bố mình."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét