---
Vấn
đề kinh tế - chính trị
Hôm
trước, trong nhóm pháp lý bất động sản mà tôi tham gia, mọi người bàn tán sôi nổi
về một bài viết (dịch từ bài viết của 1 người Trung Quốc) về nền kinh tế Việt
Nam (Link bài
viết), trong đó chỉ ra các cơ hội phát triển kinh tế mà người Việt Nam đã bỏ
lỡ. Tôi đọc mà không có đủ hiểu biết để đánh giá, hay phản biện. Vấn đề kinh tế,
chính trị của cả một quốc gia tôi nghĩ là nếu ngồi từ tương lai và nhìn về quá
khứ thì sẽ rất dễ bàn luận, đánh giá, vì bạn có dữ liệu, kết quả thống kê rồi,
bạn biết là nước đi đó trong quá khứ là đúng hay sai, hiệu quả hay không hiệu
quả. Nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, góc độ của hiện tại nhìn về tương lai, thì
mình đâu thể biết trước được kết quả sẽ ra sao nhỉ? Giống như chuyện của mỗi người,
quyết định làm gì đều chỉ dựa trên dữ liệu có sẵn trong quá khứ để phán đoán,
nhưng ai biết được tương lai sẽ ra sao đâu. Đấy là với góc nhìn của một con người
bình thường như tôi, không có hiểu biết về kinh tế, chính trị, chứ biết đâu đấy,
vẫn có người nhìn ra được nước cờ nào cần tiến cho trận cờ kinh tế, chính trị này.
Tôi chỉ biết người có khả năng này không phải là tôi, mà có khi cũng không phải
là tác giả của bài viết được gắn link bên trên.
---
Về
chữa lành
Vẫn
là hôm trước, tôi nghe chiếc podcast trên Giang ơi Radio với tiêu đề là “Mọi người
đang hiểu sai về chữa lành” và podcast “Công xã lang chạ” của Oddly Normal với
nội dung review sách “Tình dục thuở hồng hoang” và debate xem con người là loài
lang chạ hay chung tình, rồi tôi nhận thấy điểm chung của hai chiếc podcast này
dù chủ đề không có gì liên quan, đó là tôi sẽ luôn “chưa lành”, sẽ luôn không
hoàn hảo, không tuyệt đối, giống như không có lý lẽ nào đủ thuyết phục rằng con
người là loài lang chạ hay loài chung tình. Vì là một người phần nào bị ám ảnh
bởi chủ nghĩa hoàn hảo, hay chịu một áp lực nghề nghiệp mà mỗi quyết định đưa
ra đều có sức nặng về mặt pháp lý như nghề luật, nên các podcast trên có tác động
khá lớn đối với tôi về mặt tâm lý, rằng sẽ luôn có vấn đề khiến tôi lăn tăn chưa
thể giải quyết, sẽ luôn có vấn đề khiến tôi không chắc chắn về quyết định của mình,
sẽ luôn có vấn đề xảy ra ngoài tầm kiểm soát và không thể lường trước được, sẽ
luôn có hàng triêu kết quả cho một từ khóa tìm kiếm nhưng chưa chắc đã phù hợp với
câu hỏi được đưa ra… nên là tôi sẽ luôn trong trạng thái chưa lành. Và nếu tôi cứ mãi
bám víu vào một điều không có thật là hoàn hảo, lành 100% thì hơi đáng tiếc, vì điều đó có nghĩa là tôi sẽ không thỏa mãn nếu không hoàn hảo, mà như đã nói ở trên thì sự hoàn hảo là không có thật, và thực sự không cần một ngày hoàn hảo để có một ngày vui, cũng không cần một người
tuyệt đối đúng trong mọi hoàn cảnh để là một người có ích.
---
Là
cùng cha mẹ, nhưng lại khác nhau
Trong những lá thư của thứ 4 hàng tuần từ Chi Nguyễn, có một lá thư gửi ngày 18/9/2024 nói về cha mẹ và con cái mà tôi thấy rất thú vị (Link video). Xin trích lại kha khá nguyên văn như thế này:
“…người phỏng vấn chia sẻ anh và chị em gái cùng lớn
lên trong một nhà, có cùng cha mẹ nhưng lại hoàn toàn khác nhau. Gabor Maté (bác
sĩ chuyên về tâm thần nổi tiếng của Canada) phản biện: “Thực ra, anh
không lớn lên trong cùng một nhà và không có cùng cha mẹ” Bởi vì: Dù cha mẹ
có cố gắng đối xử bình đẳng tới đâu, họ cũng sẽ là những người cha mẹ khác nhau
với từng đứa trẻ. Cụ thể:
- Cách cư xử của cha mẹ với
trẻ nam và trẻ nữ luôn khác nhau, phần nhiều do yếu tố văn hóa
- Cha mẹ là những người
khác nhau ở từng giai đoạn trưởng thành của riêng họ, nên cách họ đổi xử với
con cái ở những độ tuổi, thời điểm ra đời khác nhau sẽ rất khác.
- Mỗi trẻ có độ nhạy cảm
khác nhau, có thể cùng một trải nghiệm với cha mẹ, nhưng cách nhìn nhận của
trẻ về trải nghiệm đó hoàn toàn khác nhau”
Đây là
một cách lý giải rất hay và thuyết phục cho chuyện đối với mỗi người con thì
cha mẹ là những người khác nhau 😊

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét